Ngày còn nhỏ, tôi hay bám theo bố mẹ đi bộ cả chục cây số lên thăm nhà bác gái ở bản trên để thắp hương cho ông ngoại mỗi dịp kỷ niệm Ngày Thương binh – liệt sĩ (27/7) hàng năm. Tuy đã học cấp 1 (nay là tiểu học) nhưng tôi vẫn chưa hiểu lắm, cứ thắc mắc là hễ cứ gặp nhau là 2 chị em mẹ tôi lại ôm nhau sụt sịt khóc, thắp hương khấn khấn vái vái bên bàn thờ có Bằng “Tổ quốc ghi công” đặt trang trọng mà không có di ảnh; rồi ngồi lại với nhau hỏi han, bàn chuyện và tranh thủ vào bếp giúp việc làm cơm đón bà con làng bản, hàng xóm đến giúp sửa sang lại nhà cửa, lên nương làm công giúp việc theo chính sách “ngày lao động tình nghĩa”.